Ngôi Lời đã làm người và ở giữa chúng ta - Giuse Nguyễn Cao Luật OP.

Vốn dĩ là Thiên Chúa

“Lúc khởi đầu đã có Ngôi Lời, Ngôi Lời hướng về Thiên Chúa, và Ngôi Lời là Thiên Chúa” (Ga 1,1). Khởi đầu Tin Mừng, trước khi nói đến sinh nhật trần gian của Đức Giêsu, thánh Gioan giới thiệu cho chúng ta nguồn gốc vĩnh hằng của Ngôi Lời : đã có từ muôn thuở trong Chúa Cha, ngang bằng với Chúa Cha, nhưng lại phân biệt với Chúa Cha. Ngôi Lời đã diễn tả Chúa Cha một cách tuyệt đối đến độ, không có Người, chẳng có gì được tạo thành. Người là sự sống và sự sáng thế gian, là tình thương quảng đại và kế hoạch nhiệm mầu của Thiên Chúa đối với con người. Người đến với thế gian và Người ở giữa thế gian.

Vì loài người chúng tôi

“Đức Giêsu Kitô, vốn dĩ là Thiên Chúa, mà không nghĩ nhất quyết phải duy trì địa vị ngang hàng với Thiên Chúa, nhưng đã hoàn toàn trút bỏ vinh quang, mặc lấy thân nô lệ, trở nên giống phàm nhân, sống như người trần thế” (Pl 2,6-7). Trút bỏ vinh quang, Ngôi Lời vĩnh cửu đã thực sự trở nên Đấng Emmanuel, nghĩa là Thiên-Chúa-ở-cùng-chúng-ta, cư ngụ giữa chúng ta để cứu chúng ta khỏi ách tội nợ và để chia sẻ chính sự sống thân tình của Ba Ngôi cho ta. Vì tình thương bao la đối với tạo vật đang đắm chìm trong phận người tội lụy, Chúa Cha không ngại sai Người con yêu dấu đến nhập thể làm người để ở giữa nhân loại và làm trung gian đích thực giữa Thiên Chúa và nhân loại. “Do đó, bằng đường lối Nhập Thể đích thực, Con Thiên Chúa đã đến để làm cho loài người thông phần vào bản tính Thiên Chúa” (Vat. II, TG 3). Đó chẳng phải vì “Thiên Chúa giàu lòng thương xót và rất mực yêu mến chúng ta” (Ep 2,4) đó sao ?

Và để cứu rỗi chúng tôi : Người đã nhập thể …

Vĩ đại quá! Kỳ diệu quá! Vốn dĩ là Thiên Chúa cao vời khôn ví, Người đã đảm nhận thân phận con người. Và vì thế, Người muốn biểu lộ tình thương tuyệt mức của Thiên Chúa dành cho con người, như một cuộc trao đổi kỳ diệu : “Vinh quang Thiên Chúa, con người được sống” (“Gloria Dei, homo vivens”, T.Irênê). con người được sống vì tội lụy được thứ tha, án phạt được xá giải, bất hạnh trở thành vạn phúc, tạm bợ nên vĩnh cửu. “Trong Đức Kitô, Người đã chọn ta trước khi cả tạo thành vũ trụ, để trước thánh nhan Người, ta trở nên tinh tuyền thánh thiện, nhờ tình thương của Người” (Ep 1,4) và “Người đã cho chúng ta được cùng sống lại với Người và cùng ngự trị với Người trên cõi trời” (Ep 2,4-6). Người là “hình ảnh Thiên Chúa vô hình” (Cl 1,15) trong thân phận một con người như chúng ta. “Chính nơi Người, bản tính nhân loại đã được mặc lấy chứ không bị tiêu diệt, và nơi chúng ta, bản tính ấy cũng được nâng lên tới một phẩm giá siêu việt. Việc Người nhập thể, một cách nào đó, Người đã kết hợp với tất cả mọi người. Người đã làm việc với bàn tay con người, đã suy nghĩ bằng trí óc con người, đã hành động với ý chí con người, đã yêu mến bằng quả tim con người. Sinh bởi Trinh Nữ Maria, Người đã thực sự trở nên một người như chúng ta, giống chúng ta mọi sự, ngoại trừ tội lỗi” (Xc. Vat. II. GS 22; 2Cr 5,18-19 ; Cl 1,20-22).

…Trong lòng Trinh Nữ Maria và đã làm người

Ngôi Lời Nhập Thể : một công trình nhiệm mầu vĩ đại do Thiên Chúa sáng kiến để soi sáng và cứu độ toàn thể thế giới đang chìm trong u tối và lầm than. Chiếu chỉ của Xêda bắt buộc Đức Maria và thánh Giuse rời bỏ “túp lều nhỏ” ở Nadarét lên đường đến Bêlem. Lặng thầm, các Ngài bước đi trở về trong sự tuân phục của đức tin chân thành và phó thác với tình mến sâu xa (Rm 8, 28).

Và không phải là tình cờ ngẫu nhiên. Từ ngàn xưa, Thiên Chúa đã muốn “cắm lều” giữa loài người trong dòng lịch sử nhân loại : “Phần ngươi, hỡi Bêlem Epratha, ngươi nhỏ bé nhất trong các thị tộc Giuđa, từ nơi ngươi, Ta sẽ cho xuất hiện một vị có sứ mạng thống lĩnh Ítraen” (Ml 5,1). Người đã giáng sinh làm người trong điều kiện thật khiêm hạ và đơn sơ : “Bởi không có chỗ cho Người trong nhà trọ”, Người được sinh ra trong máng cỏ, được bọc trong tã như mộ kẻ nghèo hèn (Lc 2,7). Thân phụ mẫu của Người, dù “biết” người con sắp sinh ra là Con Thiên Chúa, nhưng vẫn tín thác trọn vẹn cho đường lối của Thiên Chúa vốn rất khác với đường lối của nhân loại. Hai ông bà, với lòng khiêm hạ sâu xa, luôn đặt niềm tin hoàn toàn vào Thiên Chúa để Thiên Chúa thực hiện kế hoạch nhiệm mầu của Ngài. Chính trong thinh lặng và đêm đen, Đức Maria đã hạ sinh “Con Đấng Tối Cao” (Lc 1,32) như đã được tiên báo : “Này đây, Trinh Nữ sẽ thụ thai và sinh hạ một con trai, người ta sẽ gọi tên con trẻ là Emmanuel, nghĩa là Thiên-Chúa-ở-cùng-chúng-ta” (Mt 1,23).

Đêm hôm ấy và đêm hôm nay

Đêm hôm ấy, lâu rồi, xa rồi, Con Trẻ ấy đã được sinh ra. Đêm hôm ấy, không có chỗ cho Người, để rồi, Người đã được sinh ra trong máng cỏ súc vật thấp hèn. Thiên hạ khát mong Chúa, tìm kiếm Chúa, chờ đợi Chúa, để rồi như thế đấy! Con Trẻ ấy là “Con Thiên Chúa”, là Lời của Thiên Chúa và chính Thiên Chúa lại được ngỏ với loài người như thế chăng ? Có thể nói : nơi Con Trẻ ấy, Thánh Tử ấy, Lời của Thiên Chúa đã đạt đến tuyệt đỉnh : “Thuở xưa, nhiều lần nhiều cách, Thiên Chúa đã phán dạy cha ông chúng ta qua các ngôn sứ ; nhưng vào thời sau hết này, Thiên Chúa đã phán dạy chúng ta qua các Thánh Tử” (Dt 1,1-2a). Quả là Thiên Chúa đã “biểu dương sức mạnh và công trình cứu độ của Ngài để người bốn bể nhìn thấy” (Is 52,10).

Nhưng, như Gioan, đêm hôm nay và những “đêm đen” của đức tin trong đời thường, chúng ta vẫn như bị choáng ngợp bởi mầu nhiệm này. Người vẫn “nói” với ta, vẫn "chia sẻ kiếp người” như ta và vẫn là “Thiên-Chúa-ở-cùng-chúng-ta”. Người là Thiên Chúa vô hình đã trở nên hữu hình để lôi cuốn chúng ta yêu mến những thực tại vô hình. Làm thế, Người cố ý cho ta thấy, ta nghe, ta gặp, ta đón tiếp và ta ở với Người và trong Người. “Người đã đến nhà mình, nhưng Người nhà chẳng chịu đón tiếp”. Bản hiến chương Nước Trời do Người công bố vẫn như một thách đố lớn lao để Người có thể “làm người và ở giữa chúng ta”. Chính nhờ Người, với Người và trong Người, hạnh phúc và bình an không còn ngoài tầm ta nữa, mà luôn cận kề bên ta, nơi những người đói khát, rách rưới, tù tội, đau khổ, cô thế cô thân … (Mt 25). Đó chính là hạnh phúc và bình an của “những ai đón nhận Người … thì Người cho họ quyền trở nên con Thiên Chúa” (Ga 1,12).

Bài tình ca của người tông đồ

“Điều vẫn có ngay từ lúc khởi đầu,
Điều chúng tôi đã nghe,
điều chúng tôi đã thấy tận mắt,
điều chúng tôi đã chiêm ngưỡng,
và tay chúng tôi đã chạm đến,
đó là Lời sự sống.

Điều chúng tôi đã thấy và đã nghe,
chúng tôi loan báo cho cả anh em nữa,
để chính anh em cũng được hiệp thông với chúng tôi,
mà chúng tôi thì hiệp thông với Chúa Cha,
và với Đức Giêsu Kitô, Con của Người,
những điều này chúng tôi viết ra,
để niềm vui của chúng ta được nên trọn vẹn” (1Ga 1,3-4).

Như giọt nước hòa tan trong rượu, chúng ta chân thành khiêm cung khẩn nguyện : “Xin cho chúng con được thông phần bản tính Thiên Chúa của Đấng đã đoái thương chia sẻ thân phận làm người với chúng con”.

Category:
Vietnamese