Món quà Giáng Sinh - Giacôbê Phạm Văn Phượng, OP.

Suốt từ đầu Mùa Vọng đến nay, Giáo Hội dạy chúng ta sống trong sự trông mong chờ đợi, những tâm tình, những lời nguyện, những nghi thức, đều hướng về sự trông mong chờ đợi ấy. Trông mong chờ đợi cái gì ? Chúng ta trông mong chờ đợi Chúa đến. Cho đến ngày hôm qua, Giáo Hội loan báo không còn nghi ngờ gì nữa : “Hãy vững tâm, mai các ngươi sẽ thấy Thiên Chúa đến, mai các ngươi sẽ nhìn thấy vinh quang Chúa…”. Hôm nay thì lời loan báo khẳng định : “Nội hôm nay các ngươi sẽ biết, Chúa từ trời ngự xuống dương gian”. Cho đến giờ phút này chúng ta long trọng cử hành đại lễ Giáng Sinh.

Có một câu chuyện với tựa đề là “Bà lão trước máng cỏ”. Câu chuyện này xảy ra ở Bê-lem cách đây hơn 2000 năm. Vào lúc hừng đông ngày Chúa giáng sinh, có một bà lão bỗng nhiên xuất hiện đứng trước hang đá. Mẹ Ma-ri-a cảm thấy lo sợ, không biết bà cụ là ai, là một mụ phù thủy hay là mẹ mìn chuyên bắt cóc trẻ con chăng ? Bà cụ chậm chậm đi tới máng cỏ, tay đang cầm một vật gì giấu trong áo. Mẹ Ma-ri-a càng thêm lo sợ, không hiểu bà cụ đang giấu vật gì, một con dao hay một cây kim chăng ? Bỗng Hài Nhi Giê-su mở tròn đôi mắt nhìn bà cụ và mở miệng cười. Bà cụ cúi xuống đặt vào bàn tay bé nhỏ của Hài Nhi vật bà giấu trong áo, cúi đầu chào Hài Nhi rồi quay sang cúi đầu chào Mẹ Ma-ri-a và đi ngay ra khỏi hang đá. Mẹ Ma-ri-a nhìn kỹ món quà trên tay Hài Nhi, đó là một quả táo.

Câu chuyện trên đây chỉ là một câu chuyện vui, nhưng cũng nói lên cho chúng ta hiểu một ý nghĩa rất sâu sắc. Trái táo đó chính là nguyên nhân, là lý do của việc Chúa Giê-su giáng trần. Đúng thế, đó là trái táo của tội nguyên tổ. Chính vì trái táo này mà con Thiên Chúa đã nhập thể để chuộc tội cho nguyên tổ và toàn thể loài người chúng ta. Khởi đầu cho chương trình cứu chuộc đó là việc Chúa Giê-su giáng sinh tại Bê-lem mà chúng ta long trọng cử hành kỷ niệm hôm nay. Trong dịp đại lễ này, không những người Công giáo vui mừng, mà mọi người cùng vui, cả loài người cùng vui. Quả thực, Noel, Giáng Sinh, Chúa Hài Đồng là nguồn vui cho mọi người. Chúa Giê-su nhập thể, sinh xuống cõi trần là nguồn vui vô tận cho cả loài người. Tại sao vậy ? Bởi vì nhập thể là bằng chứng cụ thể của tình yêu Thiên Chúa đối với con người : “Từ địa vị một Thiên Chúa cao sang, Thiên Chúa đã từ bỏ để mặc lấy thân phận yếu hèn con người”. Thánh Phao-lô đã nói như thế, và thánh Âu-tinh cũng nói : “Ngôi Hai giáng sinh vì lý do nào, nếu không phải để chúng ta thâm hiểu lòng Chúa yêu thương chúng ta”. Vì thế, chúng ta có thể nói : nhập thể là một món quà yêu Thiên Chúa trao ban cho nhân loại. Và như thế Thiên Chúa là kiểu mẫu cho mọi kẻ tặng quà.

Mẹ Tê-rê-xa thành Can-cút-ta có lần đã nói : “Khi ta trao tặng một món quà, và nếu nó là một mất mát hy sinh lớn đối với ta, thì món quà đó càng quý giá”. Một người mẹ ban tặng sự sống cho con, đó là món quà lớn nhất, bởi vì đó là kết quả của chín tháng cưu mang với muôn vàn hy sinh gian khổ. Một người cha ban tặng món quà quý giá cho con, khi ông dành cả thời giờ, sức lực để cho con được nên người. Một người tình trao tặng món quà quý nhất cho người yêu, khi họ dám hy sinh tất cả vì người mình yêu.

Trong ý nghĩa đó, chúng ta thấy Thiên Chúa là kiểu mẫu cho mọi kẻ tặng quà. Ngài không chỉ ban tặng sự sống cho con người, Ngài không chỉ ban tặng hồng ân cho con người, nhưng còn ban tặng chính mình Ngài, đó là Ngài đã ban tặng cho loài người con một vô cùng yêu mến, và khi ban tặng như thế, Thiên Chúa đã ban tặng cho chúng ta tất cả, không còn gì mà Thiên Chúa không ban cho chúng ta nữa.

Mừng lễ Giáng Sinh là chúng ta vô cùng tạ ơn Thiên Chúa đã ban “hồng ân tuyệt diệu” cho chúng ta, đó là món quà Ngôi Lời nhập thể, là Đấng Cứu Thế. Vậy mừng lễ Giáng Sinh là chúng ta mừng sinh nhật của Chúa Giê-su, Chúa chúng ta. Loài người chúng ta, mỗi khi mừng ngày sinh nhật của nhau, chúng ta thường tặng quà, và tặng món quà mà chúng ta đoán người ấy ưa thích hoặc mong ước, thì ngày sinh nhật của Chúa, chúng ta lại không tặng quà cho Ngài sao? Ngài không thích bánh kẹo, quần áo, đồ chơi, tiền bạc, Ngài không thèm bất cứ thứ quà vật chất nào mà chỉ thích tấm lòng của chúng ta, đó là chúng ta hãy tặng quà cho nhau. Mỗi khi chúng ta tặng quà cho bất cứ ai là chúng ta trao tặng tấm lòng chúng ta cho Chúa. Chúng ta đã có sẵn quà chưa ? Từ lễ đêm và suốt ngày mai, chúng ta có nhieu dịp để tặng quà cho Chúa, mong mỗi người hãy thực hiện nghiêm túc.

Tâm tình trước hết khi mừng lễ Giáng Sinh là chúng ta phải hết lòng cảm tạ Thiên Chúa. Ngài yêu thương chúng ta vô hạn nên đã ban Con Một Ngài để cứu chuộc chúng ta. Tâm tình thứ hai là chúng ta hãy luôn sống xứng đáng với quà tặng vô cùng quý giá mà Chúa đã ban cho chúng ta, và cách sống Thiên Chúa ưa thích nhất, hài lòng nhất là chúng ta hãy yêu thương nhau : mỗi một cử chỉ, lời nói, việc làm thể hiện tình yêu thương là một món quà chúng ta trao tặng nhau. Mừng lễ Giáng Sinh nhắc nhở chúng ta món quà vô giá Thiên Chúa đã tặng ban cho chúng ta, đồng thời cũng nhắc nhở chúng ta tặng quà cho nhau. Không phải chỉ là những món quà vật chất, bất cứ món quà nào cũng được, miễn là món quà đó gói ghém tình yêu thương chân thành của chúng ta.

Category:
Vietnamese